*Tặng con đường lại thêm một lần thay lá*
Có một con đường không dài, không ngắn, nhưng đi theo ta suốt cả thời áo trắng.
.
Có một con đường hẹp thôi, mà ôm cả một trời mênh mang nỗi nhớ mỗi khi tháng tư ùa về
.
Có một con đường không bằng phẳng, nhưng luôn khiến người ta yên bình, thèm quay lại mỗi khi thấy mệt mỏi nhất
.
Có một con đường chẳng đẹp nhất, nhưng lưu giữ những kỉ niệm đẹp nhất
"Con đường Hàn Quốc", "con đường thông", "con đường Biển Hồ chè","con đường chùa Bửu Minh", người ta gọi nó bằng đủ thứ tên, nhưng nó biết nó chỉ là một con đường bình thường, rất bình thường. Có khác biệt, chỉ là lỡ giữ của ai đó thật nhiều kỉ niệm, thật nhiều cái gọi là "ngày xưa"
Sáng, đường tắm dưới màn sương mát lạnh phố núi. Chiều, trầm ngâm nghe tiếng chuông chùa xa xa! Ngày qua, tháng lại, bao người đi ngang qua! Bước chân nào buồn, bước chân nào vui, đường cất cho riêng mình. Để khi xa, có kẻ nhớ, người quên, riêng đường vẫn thế, kiên tâm chờ chân qua!
.
Có...
...một ngày đã trôi về quá khứ! Một con bé tóc ngắn ngang vai hét ầm lên khi chạy qua con đường. Con bé đứng lên cả xe, dang tay vơ vội vàng cái yên bình mà con đường để dành bấy lâu. Tiếng cười lẫn vào gió, tán thông xào xạc .
Có...
...một ngày tháng tư, ở sinh nhật 18, cậu bạn thân chở cô bé đi ngang qua! Hai đứa nhỏ nói về ước mơ, về tương lai. Cậu bạn hứa mỗi năm đến sinh nhật cô bé, sẽ tặng số kẹo mút bằng số tuổi, cho đến năm 80 tuổi, họ sẽ ngồi đếm xem còn bao nhiêu cái răng.
Có...
...một ngày hè nắng rực rỡ, cô bé cùng cô bạn thân, đuổi theo nắng dưới hàng thông. Hai đứa nhỏ vừa thi đại học xong. Hai đứa nhỏ thấy mình như vừa trưởng thành. Hai đứa nhỏ thấy cuộc đời thật rộng mở, thấy những con đường dài hơn, rộng hơn ở phía trước. Để nắng lấp lánh trong ánh mắt.
Có...
...một ngày mưa, cô bé ngồi sau xe ai đó, ngang qua con đường ẩm mùi đất! Ai đó kể rằng:"Nếu ngày đầu tiên đi chơi mà gặp mưa, sau này 2 người đi cùng nhau sẽ lấy nhau". Hôm đó, cũng là lần đầu tiên cô bé đi cùng ai đó.
Có một con đường theo ta suốt một thời áo trắng, nhưng không theo hết cả cuộc đời.
.
Có một con đường ôm trọn một trời nỗi nhớ mỗi khi tháng tư về, nhưng một năm không chỉ có mỗi tháng tư
.
Có một con đường khiến người ta yên bình, thèm quay lại mỗi khi thấy mệt mỏi nhất, nhưng người ta không thể đi mãi chỉ ở con đường đó.
.
Có một con đường giữ những kỉ niệm đẹp nhất, nhưng không phải là đẹp mãi mãi
Là:
Cô bé ngày xưa chẳng còn đủ hồn nhiên để đứng trên xe, hét ầm giữa đường, cười như nắng dưới hàng thông
Là:
Cậu bạn ngày xưa đã lâu rồi không hỏi thăm, số kẹo mút cũng chỉ mãi mãi dừng ở 18, và tuổi 80 là một điều quá xa để còn có thể nhớ đến nhau.
Là:
Cô bé và cô bạn thân nhận ra những con đường tương lai rộng hơn nên nhiều cạm bẫy hơn, dài hơn nên mỏi mệt hơn. Những con đường đó có thể là ngõ cụt, và họ chưa bao giờ thực sự trưởng thành. Trong ánh mắt, chỉ toàn là niềm hoang hoải.
Là:
Nếu đi chơi cùng nhau, người ta sẽ lấy nhau, nhưng...chắc là kiếp sau! Hay lời nguyền của mưa sẽ vô hiệu khi ngày nắng, quá khứ sẽ chẳng là gì sau một thời gian thật dài xa cách, và lần đầu tiên không có nghĩa là lần cuối cùng.
.
.
.
Tháng tháng năm năm, con người thay đổi....
Chỉ có đường vẫn thế, kiên tâm chờ bước chân qua!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét