Anh say trong tiếng khóc của em. Giữa tháng một lạnh lẽo, em đứng đó, lặng yên nhìn vào một điểm vô định nào đó. Còn anh, lặng yên nhìn em khóc. Những giọt nước mắt vô hình, nhẹ nhàng rơi từ gương mặt em, rớt vào vết thương trong tim anh. Giữa tiếng gió và sóng, anh vẫn có thể nghe tiếng lòng em đang khóc. Chậm rãi, rời rạc, đè nén.
Who are we? Just a speck of dust within the galaxy?
Chúng ta chỉ là những kẻ yếu đuối. Tìm đến nhau trong một phút yếu lòng, rồi sẵn sàng rời bỏ nhau vào một phút yếu lòng khác. Em tin không? Thứ những kẻ yếu đuối như chúng ta tìm kiếm không phải là một điểm tựa mà là một giây phút vứt bỏ tất cả, vứt bỏ bản thân, vứt bỏ hiện tại, vứt bỏ sự yếu đuối để sống một cuộc đời khác. Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
And God, tell us the reason youth is wasted on the young
Anh bước tới, ôm em. Vùi gương mặt em vào lồng ngực anh, lùa những ngón tay vào mái tóc em, siết nhẹ. Thứ cảm xúc cả anh và em cảm nhận được chỉ là nỗi cô đơn thảm hại. Tuổi trẻ của chúng ta có những bóng đen của cô đơn không giải thích được. Nó đến một ngày, hiện diện ở đó, vô hình mà tàn nhẫn. Sẵn sàng khiến chúng ta trở thành những vì sao lạc lối. Những vì sao lạc lối, cố gắng thắp sáng mà đêm, mà quên mất nơi cần ánh sáng nhất là khoảng đen trong chính mình.
Em nhìn anh như nhìn một điểm vô định nào đó. Anh buông tay. Em khẽ khàng xoay lưng. Nhẹ nhàng đặt những kỉ niệm xưa cũ vào một tiếng thở dài rồi em bước về phía những vì sao.
Chúng ta là những vì sao. Lạc lối.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét